Mạch học văn kiên nhẫn hơn hắn, cũng hiểu cách ẩn mình hơn.
Bạch Tử Kỳ trầm ngâm nói: “Người này mất tới mười năm để trà trộn vào nội bộ các ngươi, nếu không phải có thâm cừu đại hận với các ngươi thì chính là tế tác của phe địch.”
Mười năm dài đằng đẵng, kẻ nào lại có nghị lực như vậy, mười năm như một ngày tìm kiếm yếu điểm và thu thập chứng cứ?
Ngô Khải cười khổ: “Mấy ngày nay ta cũng đã suy nghĩ kỹ lại, nhưng dù là Sầm Bạc Thanh hay chính ta cũng đều không có kẻ thù nào họ Mạch.”




